Chương 4: Quỷ Hút Máu
Nguồn: gacsach
Ông Tần xách
hai con cá trắm cỏ, bước chậm rãi lên cầu thang. Đúng là đã có tuổi rồi, mới
leo lên tầng 4, đã không thở ra hơi nữa rồi.
Ông Tần tay
vịn lan can, muốn nghỉ một chút rồi mới đi lên tiếp. Bất giác, ông liếc nhìn
thấy cửa phòng 401 hé mở. Ông Tần đi đến cửa, hiếu kỳ nhìn vào trong, ngay sau
đó, ông ngồi phịch xuống đất. Hai con cá trắm cỏ đã bị mổ bụng, bóc mang rơi
xuống đất, đang cố gắng giãy giụa, một con còn nhảy hẳn vào trong phòng 401. Nó
đang nhảy giữa vũng máu đỏ nhầy nhụa, mở to mắt, há to miệng, không hề nhận ra
điểm tận cùng của vũng máu - một sinh vật đang nằm im và cũng bị mổ bụng giống
như nó.
Cảnh sát
tuần tra nhanh chóng đến hiện trường. Trưởng nhóm cảnh sát chỉ mới nhìn lướt
qua hiện trường, đã yêu cầu đồng nghiệp gọi điện cho Sở Công an thành phố.
“Con quỷ hút
máu đó lại xuất hiện rồi!”
Thái Vĩ đã
thay đổi quyết định trong lúc lái xe lao nhanh đến hiện trường. Anh bảo các
đồng nghiệp khác đi trước, còn mình lái xe đến trường Đại học J.
Cho dù cuộc
nói chuyện lần trước với Phương Mộc không đem lại sự gợi mở và manh mối gì mới
cho việc phá án, nhưng Thái Vĩ vẫn quyết định lắng nghe lần nữa cách nghĩ của
cậu. Muốn cảm nhận được tình tiết vụ án, không gì bằng đến tận hiện trường xem
xét.
Phương Mộc
đang học tiết tiếng Nhật thì bị Thái Vĩ gọi đi. Trên đường, Thái Vĩ không nói
gì, Phương Mộc cũng luôn giữ im lặng.
Quả đúng là,
khi gặp lại, chính là lúc lại có người mất mạng. Cuộc gặp gỡ này khiến Thái Vĩ
khó tìm được lời nói phù hợp. Lạ hơn cả, là cậu nam sinh bên cạnh chỉ lặng lẽ
nhìn ra ngoài cửa xe, chẳng buồn thắc mắc xem đã xảy ra chuyện gì? Bây giờ đi
đâu?
“Nơi đó là
tiểu khu Minh Châu phải không?” Bất ngờ, cậu nam sinh lên tiếng hỏi.
Thái Vĩ
nghiêng đầu nhìn: “Đúng vậy!” Anh chợt nhận ra, đó chính là hiện trường của vụ
án mạng đầu tiên.
Mấy phút
sau, xe Jeep dừng lại trước khu nhà dành cho công nhân viên xưởng chế tạo ô tô
của thành phố C trong Vườn Quang Minh. Vườn Quang Minh được xây dựng từ những
năm 80. Hồi đó, xưởng chế tạo ô tô là doanh nghiệp nhà nước cỡ lớn nổi tiếng
khắp toàn quốc, công nhân viên ở đây được đãi ngộ rất tốt. Trong thời kỳ hưởng
phúc lợi bằng việc phân chia căn hộ, khu nhà dành cho công nhân viên xưởng chế
tạo ô tô là tòa nhà 7 tầng hiếm có lúc bấy giờ. Chỉ có điều, thời thế đã thay
đổi, trong thành phố ngày càng mọc lên nhiều tòa cao ốc, nên khu nhà 7 tầng cũ
kỹ này đã đứng sừng sững 20 năm nay bỗng trở nên tàn tạ vô cùng.
Hiện trường
vụ án xảy ra ở phòng 401, đơn nguyên 2, tòa lầu số 3. Hiện trường đã bị những
cảnh sát đến trước phong tỏa. Phương Mộc và Thái Vĩ bước qua đường cảnh giới,
vội vàng đi lên tầng 4. Các nhân viên cảnh sát bận rộn đi lên đi xuống, nhiều
người nhìn cậu thanh niên đeo kính, khoác cặp sách đi bên cạnh Thái Vĩ với ánh
mắt nghi hoặc.
Thái Vĩ bước
vào phòng 401, đây là căn nhà kiểu kiến trúc cũ có một phòng khách và một phòng
ngủ, chắc khoảng hơn 40m2. Mấy vị bác sĩ pháp y và nhân viên kỹ thuật đang bận
rộn kiểm tra tử thi, chụp ảnh, xem xét hiện trường, trong phòng vô cùng chật
chội.
Một người
cảnh sát nói với Thái Vĩ, đây là căn hộ cho thuê, nạn nhân vừa mới dọn đến đây,
là một phụ nữ độc thân, chủ nhà đang trên đường đến đây.
Nạn nhân là
nữ giới, trông vẻ không quá 35 tuổi, thân trên để trần, từ cổ họng đến phần
ngực, bụng bị xẻ bởi một vật sắc, có thể nhìn thấy cả xương sườn và nội tạng.
“Thế nào?”
Thái Vĩ vỗ vỗ vai một vị pháp y.
“Nguyên nhân
dẫn đến cái chết là do bị nghẹt thở, hung khí là một sợi dây thừng nilon, đã
được người ở tổ Khám nghiệm cất giữ. Thời gian tử vong cách đây không quá 2
tiếng đồng hồ.”
Thái Vĩ nhìn
đồng hồ: “Thế tức là, thời gian tử vong khoảng từ 2 giờ đến 2 giờ 30 phút?”
“Đúng thế!”
“Gây án giữa
ban ngày ban mặt, tên hung thủ này cũng thật quá ngông cuồng.” Thái Vĩ vừa lầm
bầm, vừa quay người tìm kiếm Phương Mộc, thấy cậu đang đứng ở cửa, nhìn chăm
chăm vào xác nạn nhân, sắc mặt rất nhợt nhạt.
“Đến đây!”
Thái Vĩ gọi cậu.
Phương Mộc
rùng mình như là đang sợ hãi. Cậu gật gật đầu, nhưng lại không hề nhúc nhích.
“Cậu sợ à?”
Thái Vĩ nhíu mày. Phương Mộc nhìn Thái Vĩ, hít thở sâu, bước vào.
Các bác sĩ
pháp y đang kiểm tra tỉ mỉ vết rạch ở phần ngực và bụng tử thi, thận trọng nhấc
phần da thịt đã bị rạch. Phương Mộc nhìn chằm chằm vào vết thương, rồi lại nhìn
xuống vũng máu đã bị đông lại trên sàn nhà, chợt lao nhanh ra ngoài hành lang,
suýt nữa đâm phải một cảnh sát đang cầm túi vật chứng, bị anh ta mắng cho một
câu.
Thái Vĩ vội
vàng đi theo, thấy Phương Mộc vịn tay vào tường, khom lưng nôn xuống một góc
hành lang.
Thái Vĩ chửi
thầm một câu “đồ bỏ đi”, nhưng vẫn dặn người cảnh sát cạnh mình lấy nước cho
cậu, rồi quay trở lại hiện trường tiếp tục công việc.
Phương Mộc
biết sẽ có một ngày mình phải đến hiện trường vụ án kẻ hút máu, nhưng cậu cũng
không thể ngờ là mình lại bị mất mặt đến nhường này. Cho dù thường ngày có thể
vừa ăn cơm vừa xem những bức ảnh hiện trường khiến nhiều người phát buồn nôn,
nhưng khi cậu bước chân vào tòa nhà này, hành lang u tối bẩn thỉu, bao nhân
viên cảnh sát sắc mặt nặng nề vội vã đi qua đi lại, đường cảnh giới chói mắt,
những công cụ lạnh lẽo của pháp y, tử thi nằm giữa vũng máu và cả mùi máu tanh
tràn ngập trong không khí đều khiến cậu có cảm giác rùng mình dù trời không
lạnh. Tranh ảnh dù sao vẫn chỉ là tranh ảnh, nó không bao giờ có thể giống như
hiện trường trực tiếp dùng đến thị giác, xúc giác và mùi vị truyền tải được thứ
thông tin này: tại nơi đây, một sinh mạng vừa mới biến mất vĩnh viễn. Thứ thông
tin này khiến cậu rùng mình, dường như bị đánh mạnh vào vị trí sâu xa trong ký
ức mà cậu không bao giờ muốn động tới.
Cần phải
bình tĩnh, không được làm ảnh hưởng tới sự phán đoán của mình. Cậu vừa nôn, vừa
kiên quyết nhắc nhở mình.
“Cậu không
sao chứ?” Bên cạnh vang lên giọng nói có vẻ mất kiên nhẫn của Thái Vĩ.
Phương Mộc
thở dốc, yếu ớt dựa vào tường, uống hết cả nửa chai nước anh cảnh sát vừa đưa
cho cậu. Cậu lấy ống tay áo lau miệng, nói khó khăn: “Có thể còn có một người
nữa!”
“Gì cơ?”
Thái Vĩ kinh ngạc mở tròn mắt.
Phương Mộc
không trả lời, mà lảo đảo đi đến phòng 401, ngồi xổm xuống bên cửa chính, ở đó
có một chiếc cúc áo nho nhỏ, bên trên in hình đầu chuột Mickey. Vừa rồi, trong
lúc chạy đến góc hành lang để nôn, cậu vô tình nhìn thấy thứ này. Phương Mộc
nhặt chiếc cúc lên, đưa cho Thái Vĩ, sau đó đi vòng qua tử thi, bước vào phòng
ngủ.
Phòng ngủ
bày biện rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường, một chiếc ghế, một bàn làm
việc, ở góc tường có một chiếc tủ gỗ để quần áo. Trên sàn đầy quần áo vứt bừa
bãi, trên giường có bốn túi đựng đồ cỡ lớn căng phồng, kẻ carô các màu đỏ, lục,
lam, cam. Trong đó, có một túi đã bị mở, mấy chiếc áo sơ mi nữ được gấp ngay
ngắn để bên cạnh. Phương Mộc nhìn đống quần áo dưới đất, rồi lại nhìn mấy túi
để đồ, quay người hỏi người cảnh sát đang chụp ảnh: “Anh đã chụp xong chưa?”
Sau khi nhận được câu trả lời đã chụp xong, Phương Mộc lập tức mở mấy cái túi
đựng đồ đó ra. Người cảnh sát đang đeo máy chụp ảnh vội ngăn cản cậu, nhưng bị
Thái Vĩ ngăn lại. Sau khi lục lọi trong đống quần áo, Phương Mộc vội vàng chạy
vào trong bếp.
Bên cạnh bếp
ga có một giá gỗ để dao, trên đó cắm dao gọt hoa quả, dao thái to, dao chặt
xương, chỉ thiếu duy nhất một con dao thái loại trung bình, chắc là loại dao
thái dài khoảng 15 cm, lưỡi dao dài, mảnh, cán gỗ. Phương Mộc hỏi nhân viên
kiểm định đang lấy mẫu dấu vân tay: “Đã tìm thấy con dao đó chưa?”
Người cảnh
sát đột nhiên bị hỏi, ngẩn người, nhìn Phương Mộc với ánh mắt dò xét.
“Đã tìm thấy
chưa?” Giọng nói của Phương Mộc rất gấp gáp.
“Chưa.”
Người cảnh sát đó do dự rồi trả lời.
Lúc này,
Thái Vĩ cũng kịp đến, anh giơ chiếc cúc lên hỏi: “Cậu nói vẫn còn một người, là
có ý gì?”
Phương Mộc
không trả lời, tiếp tục hỏi người cảnh sát đó: “Các anh có phát hiện ra chiếc
cốc hay vật dụng nào đựng thứ hỗn hợp giữa máu và các chất khác không?”
Người cảnh
sát đó nhìn Thái Vĩ: “Không có.”
Phương Mộc
nhắm chặt mắt lại, chửi thầm một câu, sau đó quay đầu lại nói với Thái Vĩ: “Còn
có một người bị hại, hơn nữa có khả năng là một đứa trẻ.”
“Còn có một
người, lại còn là một đứa trẻ?” Thái Vĩ nhíu mày, “Cậu dựa vào đâu mà đưa ra
phán đoán như vậy?”
“Anh muốn
tôi nói cho anh nghe bây giờ sao?” Phương Mộc đã bắt đầu chạy ra ngoài, “Đứa
trẻ đó có khả năng vẫn còn sống, hãy bảo người của anh đi theo tôi!”
Thái Vĩ,
Phương Mộc và mấy người cảnh sát cùng lên xe, vừa mới đi đến cổng tiểu khu,
Thái Vĩ vội vàng thắng phanh.
“Tìm ở đâu?”
“Lấy đây làm
trung tâm, cứ đi lượn từng vòng tìm kiếm một nam giới tuổi chừng 25-30, cao
khoảng 1m70, hơi gầy, đầu tóc xõa xượi, tay cầm một túi đựng đồ cỡ lớn kẻ carô,
ánh mắt đờ đẫn.” Phương Mộc ngừng lại giây lát: “Có thể anh ta sẽ mặc một chiếc
áo khoác dày.”
Mấy vị cảnh
sát đưa mắt nhìn nhau.
Thái Vĩ hắng
giọng, nói với mấy người cảnh sát phía sau: “Nghe thấy chưa? Chú ý người như
vậy đấy!”
Vừa mới đi
được hai vòng quanh Vườn Quang Minh, Thái Vĩ phát hiện ra mình đang ở vị trí
ngã tư đường. Anh lái chậm lại, quay sang hỏi Phương Mộc: “Đi thế nào đây?”
Phương Mộc
nhìn đường vài giây, rồi quả quyết chỉ: “Hướng này!”
Lúc này, sắc
trời đã tối, đám mây đen đang trôi lơ lửng phía góc trời, giữa tầng mây dày,
thấp thoáng nghe thấy tiếng sấm rền.
Đây là con
đường mới sửa thông sang khu vực ngoại thành, trên đường người qua lại rất thưa
thớt, hai bên đường là những căn nhà mái bằng thấp và sạp bán hoa quả. Gió thổi
càng lúc càng mạnh, những hạt cát và đá vụn đập lạo xạo vào cửa xe. Những người
đi bộ rảo bước, người đi xe đạp thì gồng mình đạp thật nhanh, trận mưa lớn đang
sắp sửa ập xuống.
Mọi người
trong xe đều dán chặt mắt vào cửa sổ xe để nhìn ra bên ngoài. Lòng bàn tay Thái
Vĩ toát đầy mồ hôi, mấy lần suýt nữa không nắm chắc được vô-lăng. Anh liên tục
nhìn đồng hồ, đã cách thời gian xảy ra vụ án 3 tiếng, liệu đứa trẻ đó có còn
sống không?
Mấy phút
sau, từng hạt mưa nặng trịch cuối cùng cũng rơi xuống, trên đường lập tức xuất
hiện vô số những hố nhỏ đang bốc khói trắng. Bên ngoài xe là một mảng mịt mùng,
nhưng đã chẳng còn ai nhìn ra ngoài đó nữa, dù thị lực có tốt đến mấy cũng
không thể nhìn thấy được bất cứ ai bên ngoài nữa.
Không ai nói
gì, xe Jeep lao nhanh trên con đường dường như dài vô tận này. Bầu trời sà
xuống thấp như thể sắp sụp đến nơi, những tia sét như không cam tâm, liên tục
xé toang bầu trời đen đặc, sau những tia chớp chói lòa, là những tiếng vang
rền.
“Dừng xe!”
Phương Mộc chợt kêu lên.
Thái Vĩ
cuống cuồng giẫm phanh, chiếc xe trượt nhanh trên đường một đoạn dài mới dừng
lại được. Xe còn chưa kịp dừng hẳn, Phương Mộc đã nhảy xuống khỏi xe, chạy lùi
lại phía sau.
Hai bên
đường xếp đầy những viên ngói vỡ, xem ra đây có vẻ như là một nhà xưởng đã bị
bỏ hoang từ lâu. Có thể, trước đây ở nơi này đã từng vang lên tiếng kêu vang
của các loại máy móc, người người ra vào tấp nập, nhưng giờ đây, nó đã bị nhấn
chìm trong đám cỏ dại cao đến thắt lưng. Toàn thân Phương Mộc bị cơn mưa xối xả
làm ướt sũng, cậu nhìn đám cỏ bị mưa rơi đổ rạp, tạo nên những âm thanh lao
xao, cậu thoáng run rẩy.
Thái Vĩ lấy
áo trùm lên đầu, chạy đến bên Phương Mộc, anh còn chưa kịp hỏi, đã nghe thấy
tiếng Phương Mộc nói: “Tìm đi! Chính là ở đây!”
Không chút
do dự, mấy người liền chia nhau đi tìm trong đám cỏ cao đến thắt lưng người.
Mấy phút
sau, phía tây vang lên tiếng hét thất thanh của một người cảnh sát, rồi tiếng
hét to: “Tìm thấy rồi!”
Tất cả mọi
người đều ngẩng đầu lên, mấy đôi mắt đều nhất loạt hướng về phía anh cảnh sát
đó. Anh biết hàm ý ánh mắt của mọi người. Nuốt nước bọt, anh nói một cách khó
khăn: “Chết rồi!”
Là một bé
gái. Thi thể bị nhét vào trong một đoạn ống bê tông, phần ngực và bụng bị xẻ
ra. Bên cạnh xác có một chai nước, trong đó là chất nhầy nhụa màu đỏ, trông
giống như máu. Trong đám cỏ cạnh đó, phát hiện ra một túi đựng đồ cỡ lớn kẻ
carô màu vàng và một con dao nhọn cán gỗ.
Thái Vĩ ra
lệnh cho mấy người cảnh sát phong tỏa hiện trường, đồng thời xin cứu viện của
Sở. Sau khi làm xong hết mọi việc, anh cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Mở cửa xe, anh
nhìn thấy Phương Mộc đang ngồi trên ghế lái, toàn thân ướt sũng, tóc còn đang
nhỏ từng giọt nước mưa. Mắt cậu nhìn chăm chăm vào cửa kính xe phía trước đã bị
nước mưa làm cho mờ tịt, điếu thuốc trên tay cũng chỉ còn thừa lại một đoạn rất
ngắn.
Thái Vĩ cũng
không nói gì, mặc dù anh có vô số nghi vấn muốn hỏi Phương Mộc, nhưng anh vẫn
châm thuốc trước, từ từ sắp xếp lại dòng suy nghĩ của mình.
“Nam giới,”
Phương Mộc đột nhiên lên tiếng, âm thanh khản đặc, “Tuổi không quá 30, rất gầy,
ăn mặc lôi thôi, nhà ở gần đây, bố mẹ có thể nguyên là công nhân viên doanh
nghiệp nhà nước, đã mất hoặc không chung sống cùng anh ta. Anh ta mắc phải sự
trở ngại trầm trọng về tinh thần, máu có ý nghĩa vô cùng đặc biệt đối với anh
ta.”
Cậu hít một
hơi thật mạnh, sau đó kéo cửa sổ xe xuống, ném đầu thuốc lá ra ngoài.
“Tôi có hai
đề nghị: Một là, tìm trong phạm vi toàn thành phố xem trong năm năm trở lại
đây, những ai bị bệnh về máu đến bệnh viện để chữa trị. Trong số những người
đó, tìm kiếm người có đặc điểm vừa nêu trên; Thứ hai, tìm kiếm trong tất cả các
bệnh viện những người truyền máu trong vòng ba năm nay, đặc biệt là những người
không hẳn đã cần, nhưng lại chủ động yêu cầu truyền máu.”
Thái Vĩ ghi
những điều này vào sổ tay, nghĩ một lát, rồi dè dặt hỏi: “Sao cậu biết vẫn còn
một người bị hại?”
“Chiếc cúc
áo đó. Nạn nhân tại hiện trường khoảng 30 tuổi, không thể nào dùng chiếc cúc có
hình nhân vật hoạt hình. Hơn nữa, tôi không phát hiện ra chiếc áo nào phù hợp
với chiếc cúc này.”
“Chiếc cúc
này hoàn toàn có khả năng do người thuê cũ làm rơi lại.”
“Không đâu.
Trên chiếc cúc không dính một chút bụi nào. Ngoài ra,” Phương Mộc nhìn ra ngoài
cửa sổ, “Nạn nhân vừa mới chuyển đến căn hộ này, còn chưa kịp mở túi để đồ,
nhưng dưới đất lại có một đống quần áo rơi vãi, mà lại không tìm thấy cái túi
đựng số quần áo đó. Trong bếp thiếu mất một con dao, có lẽ là con dao dùng để
mổ bụng nạn nhân. Nạn nhân mặc dù bị mổ bụng, nhưng ở hiện trường không phát
hiện thấy dấu vết nạn nhân bị hung thủ uống máu. Điều này chứng tỏ, chắc chắn
hung thủ đã tìm thấy được nguồn máu có sức hấp dẫn hơn, sau đó dùng túi đựng đồ
đưa nạn nhân đi.”
Thái Vĩquay
sang Phương Mộc: “Nguồn máu trẻ trung hơn, anh nghĩ đến điều gì?”
Phương Mộc
bị hỏi, ngẩn người: “Không, không biết!”
Dường như
Thái Vĩcũng không kỳ vọng Phương Mộc trả lời, quay ra nhìn chăm chú bầu trời
càng lúc càng tối sẫm.
Thái Vĩ nghĩ
ngợi, lại mở miệng hỏi: “Vậy, sao cậu lại biết hung thủ sẽ giết hại đứa bé ở
đây?”
Phương Mộc
không trả lời ngay, mà một lúc lâu sau mới từ tốn nói: “Đối với hắn, đây là nơi
thích hợp nhất.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét